Cũng giống như mọi người, mình cũng nghiện Facebook, Insta và các hoạt động “trên mạng” khác. Cũng đã từng rất nhiều lần thử “deactivate” nhưng việc mở lại quá dễ dàng khiến cho cơn nghiện chưa bao giờ thực sự chấm dứt. Mở mắt ra là sẽ check điện thoại, check fb, check insta. Tối về cũng sẽ dành 1 đống thời gian để check dù chẳng có gì. Cứ như thế, hàng ngày mình đã tiêu tốn rất nhiều thời gian.

Từ ngày tài khoản fb và insta của mình không còn nữa, mình cảm thấy đang sống 1 cuộc đời khác.

Đầu tiên, mình cảm thấy lạc lõng và lo lắng, rằng liệu có còn ai nhớ đến mình. Bản chất con người sống trong 1 xã hội thì luôn muốn được tương tác, được công nhận. Khi bạn up ảnh, up status, lẽ thường là bạn sẽ muốn nó được nhiều likes. Khi bạn bày tỏ ý kiến, lẽ thường là bạn sẽ muốn có người đồng tình. Mình cũng vậy.

Mình đã buồn chút chút, nhưng mình nhận ra ngay lập tức tài khoản fb đó cũng chỉ là 1 trong những thứ mình có, chứ nó ko phải là mình. Và từ lạc lõng, mình chuyển qua hưởng thụ.

Những ngày tiếp theo, mình cảm thấy rất nhẹ nhàng dễ chịu. Vì mọi thứ mình làm, đều dành cho bản thân mình, chứ ko phải dành cho mọi người “trên mạng”.

  • Khi mình work out, đó là dành cho sức khỏe của mình, chứ ko phải dành cho fb story.
  • Khi mình đọc 1 quyển sách hay, đó là dành hoàn toàn cho mình, chứ ko phải lo chụp lại 1 câu quote hay để share lên mạng.
  • Khi mình ăn 1 món ngon, đó là dành cho mình, chứ ko phải dành cho instagram.
  • Khi mình hưởng thụ một chiều hoàn hôn hồ tây lộng gió thu, đó thực sự là dành cho mình. Chứ mình sẽ không bận tâm chụp ảnh nghĩ cap.

Cảm giác mình có nhiều thời gian hơn cho rất nhiều việc. Cảm giác mình sống chậm lại và hưởng thụ nhiều hơn dù cường độ làm việc vẫn vậy.

Cảm giác cuộc sống thanh bình và yên ổn hơn rất nhiều khi mình ko chú ý đến những lộn xộn ngoài kia.

Tất cả tập trung vào sống cuộc sống hiện tại của mình, chứ không phải cuộc sống để người khác “nhìn thấy”.

Tối thay vì mất thời gian check fb thì mình có thể đi ngủ sớm. Sáng dậy thay vì mất thời gian check đt thì mình có thể work out, ăn sáng, đọc sách rồi mới đi làm.

What a life!

Sớm hay muộn, vì công việc mình cũng sẽ phải mở lại fb. Nhưng mình hi vọng mình có thể giữ được thói quen này lâu dài.

Hạnh phúc là trạng thái mặc định của tâm trí. Vì vậy, khi tâm trí trở nên anh tĩnh và rõ ràng, nó trở lại trạng thái mặc định và trạng thái mặc định đó là hạnh phúc. Vậy thôi. Không có phép thuật nào cả. Chúng ta chỉ đơn giản là trở lại trạng thái tự nhiên của tâm trí.