Trước đây mình là 1 người mua sắm vô tội vạ, thích gì mua nấy. Đúng kiểu dùng retail therapy. Ngày nào mình cũng phải có 1 món đồ ship đến nhà, đủ thứ hầm bà lằng linh tinh từ lô cuốn tóc, buộc tóc xinh xinh, đồ cho chó, quần áo,… Dần dần nhà mình biến thành 1 cái nhà kho chứa rất nhiều những thứ mà mình có khi còn ko động đến lần thứ 2, lần thứ nhất chính là lúc đập hộp.

Sau 1 đợt mình hứng lên sửa nhà, phải lôi hết đống đồ ra sắp xếp dọn dẹp thì mình thực sự kiệt sức :)))) Tất cả thợ / giúp việc đến nhà đều phải hỏi là “sao chị ở 1 mình mà nhà chị lắm đồ quá vậy” :)) Mặc dù chỉ là lôi ra đóng vào thùng cho đỡ bụi, chưa phải chuyển đi đâu mà mình đã thấy quá mệt mỏi, và quyết định là sẽ ở cái nhà này đến hết đời vì mình quá lười để chuyển đi cùng đống đồ khủng long bạo chúa này =)))

Đây chỉ là 1 phần, ko hiểu đồ đâu ra mà lắm vậy =))

Trong quá trình sửa nhà thì mình thuê 1 căn homestay để ở, xách theo 1 chiếc vali. Vì ko phải là nhà mình nên mình cũng ko mua thêm đồ như mọi khi nữa để đỡ phải tha lôi. Và mình nhận thấy là dù ko mua gì, mình vẫn hoàn toàn ổn. Thậm chí chỉ với đồ đạc gói gọn trong 1 chiếc vali mình vẫn sống tốt. Rất nhẹ nhàng.

Vậy từ trước đến nay mình đã làm gì với đống đồ trong nhà mình vậy? :))))

Kể từ đó thì mình đã cân nhắc suy nghĩ hơn rất nhiều mỗi khi mua 1 món đồ mới. Ko phải vì mình ko đủ khả năng. Mà mình đã hiểu được là do mình chán, nên mình dùng retail therapy để lấp đầy cái sự chán, chứ ko phải mình thích hay cần món đồ ấy. Nó làm mình vui đấy, nhưng niềm vui đấy là nhất thời, nó ko bền và kéo theo hệ quả cuộc sống của mình càng ngày càng nặng vì tha lôi theo quá nhiều thứ.

Tâm trí mình cũng vậy. Nếu như mình ko “dọn dẹp” quá khứ mà cứ ôm đồm thì đến 1 lúc nào đó tâm trí mình cũng sẽ giống như căn phòng này. Lộn xộn và ko sẵn sàng cho những điều tốt đẹp và nhẹ nhàng mới đến.

Mình cũng là 1 người khá cứng đầu và extreme. Ví dụ như mình phải trải qua chán chê mê mải việc mua sắm vô tội vạ, chỉ vì mình thích và hứng lên là mua, rồi kết quả là ôm 1 nhà đầy đồ ko cần thiết, thì mình mới nhận ra sự hữu ích của việc sống đơn giản. Hoặc là phải từng trải qua nỗi buồn đến cùng cực thê lương thì mình mới học được cách cân bằng cảm xúc. Còn cứ lững lờ trôi thì mình lại ko có động lực để thay đổi :)) Thế nên chị em mà có “guilty pleasure” gì thì thật ra cũng hoàn toàn dễ hiểu và cũng ko phải lo lắng quá, cứ đúng thời điểm là mỗi người sẽ tự biết cái gì là hợp nhất cho chính mình. Ai rồi cũng khát :)))

Quay trở lại retail therapy, thì hiện tại mình vẫn dùng retail therapy. Nghiện mà =)) cai mà dễ vậy thì đã ko phải sinh ra trại cai nghiện :P Nhưng mình gắn nó với 1 mục tiêu mà mình cần đạt được, 1 công đôi việc :))) Ví dụ như mình rất thích 1 chiếc túi, thì mình sẽ đặt mục tiêu là mình cứ kiếm được XX từ nguồn thu nhập thụ động (tức là mình phải thông minh hơn trong cách kiếm tiền, tìm được cách để tiền chạy theo mình chứ ko phải mình chạy theo tiền, và vì nó là thu nhập thụ động nên nó ko hề ảnh hưởng đến công việc hay cuộc sống của mình), thì mình sẽ mua chiếc túi đó. Thế là mình vừa được học thêm kiến thức, vừa có tiền, lại vừa có túi mới :))))) 1 con trym trúng quá nhiều đích. Mình ưng cái bụng kaka.

Cô công nhân hăng hái sửa nhà, sửa luôn được cái nết kaka

P.S. Nhân dịp sửa nhà nghìn năm có một, mình tranh thủ làm du khách qua khắp phố phường. Mùa thu Hà Nội, therapy, súp gà cho tâm hồn là đây chứ đâu :)